Hiển thị các bài đăng có nhãn Cafe thứ 7. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cafe thứ 7. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?


Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.




Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”



(Nguồn: TGPN).

Vẻ đẹp tâm hồn

Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi. Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý.

Love Pills




Những bức thư ngắn nói về nhan sắc của người phụ nữ ấy sẽ được gửi lên, nếu lá thư nào làm cho nhà vua bị cuốn hút thì người con gái xinh đẹp ấy sẽ được diện kiến vua. Hàng trăm nghìn lá thư được gửi đến, ai cũng tả về nàng bằng những lời khen ngợi rất là hoa mỹ với mong muốn đoạt giải. Riêng công chúa, nàng đang say sưa hạnh phúc trong muôn lời ca tụng, bỗng giận điên lên khi đọc một lá thư: “Người phụ nữ đẹp nhất trong cháu là mẹ cháu. Mẹ có đôi mắt luôn ánh lên những tia yêu thương, một đôi môi luôn nở nụ cười ấm áp, một đôi tay chai sần nhưng không khác gì chiếc đũa thần của bà tiên: luôn biến ra những gì cháu muốn. Không như công chúa suốt ngày chỉ biết chăm sóc sắc đẹp, mẹ cháu làm việc cả ngày để gia đình và những người xung quanh hạnh phúc. Khi mẹ cười rất đẹp, khi mẹ hát ru cháu ngủ rất đẹp nhưng đẹp nhất vẫn là khi mẹ nhễ nhại mồ hôi giữa trưa nắng gắt. Mẹ cháu là một người phụ nữ xinh đẹp mà cháu không thể so sánh với bất kì ai trên cõi đời này”.

Ngay lập tức, nàng cho gọi tác giả của bức thư và xin vua cha trừng trị tên láo xược này. Thật bất ngờ đó lại là một cậu bé và bất ngờ hơn nữa nhà vua đã rơi lệ khi xem thư. Ngài cho mời mẹ cậu bé vào và ra lệnh chém cậu bé làm gương. “Mẹ cậu là một người phụ nữ đen đúa, tay chân lấm lem bùn đất sao cậu lại bảo đây là người phụ nữ đẹp nhất... ”, nhà vua quát. Cậu bé chưa kịp lên tiếng thì mẹ cậu đã khóc lóc van xin được chết thay cho con. Bên ngoài, dân chúng không rõ từ đâu kéo đến xin được chết thay cho người mẹ nọ vì bà ấy là người nhân ái và xinh đẹp nhất mà họ đã gặp. Những giọt nước mắt khẩn thiết trên khuôn mặt rất thánh thiện đầy lòng nhân ái của người mẹ khiến nhà vua không kiềm lòng được phải thốt lên: “Bà đúng là người phụ nữ đẹp nhất, ta chỉ thử lòng bà mà thôi”.

Hai mẹ con mừng rỡ ôm lấy nhau, còn nhà vua thì khuyên công chúa: “Con thấy đấy, sắc đẹp bên ngoài không sao ví được vẻ đẹp của tâm hồn, tình thương. Hãy tập cho mình một trái tim nhân ái, con sẽ đẹp mãi mãi trong long mọi người, như người mẹ này con ạ! ”.

Nguồn: songdep.xitrum.net

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Truyện ngắn: Mẹ tôi

Mẹ tôi chỉ có một mắt. Tôi không thích bà ấy, bà ấy chỉ khiến tôi lúng túng và bối rối. Mẹ tôi có cửa hàng nhỏ ở một khu chợ trời. Bà mua những thứ lặt vặt tầm thường hay thậm chí là cỏ dại về bán để kiếm tiền trang trải nhu cầu trong gia đình, và càng như thế, tôi lại càng xấu hổ.


Một ngày nọ khi tôi học tiểu học, tôi nhớ rằng, đó là một ngày hội thể thao và mẹ tôi đã tới. Tôi rất lúng túng. Tại sao mẹ lại làm thế với tôi? Tôi ném về phía mẹ cái nhìn căm ghét và chạy đi. Ngày hôm sau tới trường... "Bạn mẹ chỉ có một mắt à?", và họ chế giễu tôi.

Tôi ước gì mẹ tôi biến mất khỏi thế giới này, và tôi đã nói với mẹ: "Mẹ, tại sao mẹ chỉ có một mắt? mẹ chỉ khiến con biến thành trò cười. Tại sao mẹ không biến mất?". Mẹ tôi không trả lời.

Tôi nghĩ là tôi đã cảm thấy mình có gì đó xấu xa, nhưng cùng lúc đó, tôi lại thấy thoải mái khi cho rằng, tôi đã nói điều mình lúc nào cũng muốn bộc lộ. Có lẽ đó nên mẹ không trừng phạt tôi, nhưng tôi không nghĩ rằng, mình đã làm tổn thương bà ấy quá lớn.

Đêm đó... tôi tỉnh giấc, và đi tới phòng bếp để uống nước. Mẹ tôi ngồi đó, đang khóc, rất lặng lẽ, như thể bà sợ sẽ đánh thức tôi. Tôi nhìn mẹ rồi xoay lưng bỏ đi. Điều tôi nói với mẹ lúc ban ngày cũng khiến tôi day dứt đôi phần. Mặc dù vậy, tôi vẫn ghét mẹ tôi, người đã khóc âm thầm chỉ với một con mắt. Nên tôi tự nhủ với mình rằng, tôi sẽ trưởng thành, sẽ thành công, vì tôi ghét người mẹ một mắt của tôi, ghét sự nghèo khổ đến tuyệt vọng của chúng tôi.

Sau đó, tôi đã rất cố gắng học tập. Tôi chia tay mẹ và tới Seoul tiếp tục miệt mài sách vở, tôi đã đỗ vào Đại học Seoul với tất cả sự tự tin và nỗ lực tôi có. Rồi, tôi kết hôn, tôi mua một ngôi nhà cho mình, và tôi có con. Giờ đây, tôi sống hạnh phúc như một người đàn ông thực sự thành công. Tôi thích nơi đây vì đó là nơi không bao giờ nhắc tôi nhớ về người mẹ một mắt của mình.


Hãy luôn có hiếu với cha mẹ để khi họ ra đi ta không phải hối tiếc một điều gì cả.

Niềm hạnh phúc cứ ngày một nhân lên, lớn hơn nữa, cho tới khi có một người không mong đợi tới gặp tôi. "Cái gì cơ? Ai cơ?"... Đó là mẹ tôi, vẫn là người mẹ chỉ có một con mắt. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi, cô con gái nhỏ của tôi khóc thét chạy ra ngoài khi thấy mắt mẹ tôi.

Và tôi đã hỏi bà: "Bà là ai? Tôi không biết bà", như thế tôi đang cố gắng làm cho điều ấy trở thành thực tế. Tôi hét lên với bà: "Làm sao bà lại dám tới nhà tôi và làm con tôi sợ hãi! Ra khỏi đây ngay!". Khi tôi làm thế, mẹ lặng lẽ trả lời: "Ồ, tôi vô cùng xin lỗi. Có lẽ tôi nhầm địa chỉ", rồi bà ấy biến mất. Tôi cám ơn vô cùng, vì bà ấy không nhận tôi. Tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn, và tôi tự nhủ sẽ không suy nghĩ hay để tâm tới việc này trong phần đời còn lại của mình.

Ngày nọ, tôi nhận được bức thư mời về tụ họp nơi trường cũ. Tôi nói dối vợ là đi công tác. Sau buổi tựu trường, tôi đi về ngôi lều cũ, nơi tôi đã từng gọi đó là một ngôi nhà... Tôi thấy mẹ nằm trên nền đất lạnh. Nhưng tôi không hề rơi nước mắt. Trong tay bà có mẩu giấy nhỏ. Đó là lá thư bà gửi cho tôi.

Con trai,

Mẹ nghĩ cuộc đời mẹ đã quá dài. Và... mẹ sẽ không tới Seoul thêm một lần nào nữa...nhưng có quá tham lam khi mẹ mong muốn con trở lại thăm mẹ dù chỉ một lần? Mẹ nhớ con rất nhiều, và mẹ vui mừng biết bao khi nghe tin con sẽ trở về trường cũ. Nhưng mẹ quyết định không tới trường... Vì con ... Mẹ rất xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, và mẹ là sự xấu hổ với con.

Con biết không, khi con còn rất nhỏ, con đã bị tai nạn và mất con mắt của mình. Là người mẹ, mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên, trưởng thành với một con mắt...nên...mẹ đã cho con mắt của mẹ... Mẹ rất tự hào rằng con trai mẹ đã nhìn thấy cả một thế giới mới, với con mắt ấy. Mẹ không bao giờ thất vọng vì bất kể những gì con đã làm. Đôi khi con cáu giận với mẹ, mẹ tự nhủ: "Đó là vì nó yêu tôi". Mẹ luôn nhớ những ngày con thơ bé, con ở bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều. Mẹ yêu con. Con là cả cuộc đời của mẹ.

Thế giới sụp đổ trước mắt tôi. Và, tôi đã khóc, khóc cho chính người đã sống vì tôi. Mẹ của tôi.


sưu tầm

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

Bạn đang mơ ước điều gì?


"Đầu năm chính là thời điểm chúng ta thường xem xét các giấc mơ và mục đích của mình..."


Thầy giáo trưởng khoa Nông nghiệp của một trường đại học phỏng vấn một tân sinh viên:


- Tại sao em lại chọn ngành này? – Thầy hỏi.


- Em mơ ước sẽ kiếm được một triệu đôla trong ngành nông nghiệp, giống như bố em – Tân sinh viên đáp.


Thầy trưởng khoa tỏ ra rất ấn tượng:


- Chà, bố em kiếm được một triệu đôla trong ngành nông nghiệp sao?


- Không ạ - Cậu sinh viên đáp – Nhưng bố em cũng luôn mơ ước như thế.

Một câu chuyện vui đã cũ và hơi châm biếm một chút. Nhưng ít nhất, cậu sinh viên này còn có một ước mơ, cho dù đó chỉ là ước mơ về tiền bạc.

Có một câu chuyện khác mà tôi thích hơn. Đó là chuyện về một người đàn ông nói chuyện với vợ rằng ông ấy muốn đi một chuyến tới Alaska. Ông nói rằng ông đã luôn mơ ước đến một chuyến phiêu lưu như thế. Ông muốn chu du tới những vùng hoang sơ nhất.

Ông muốn trải nghiệm. Ông nói về sự phấn khích của mình khi ở trong một ngôi nhà gỗ không có điện, hằng ngày sẽ đi săn tuần lộc và đi lại bằng một chiếc xe có mấy con chó kéo thay vì lái ô tô.


- Nếu anh quyết định sẽ chuyển tới sống hẳn ở đó, tách rời khỏi xã hội văn minh nhưng lộn xộn này, thì em, em sẽ nhớ điều gì nhất? – Ông ta hỏi vợ.


- Anh – Người vợ đáp.

Đó là mơ ước của ông chồng; không phải mơ ước của người vợ. Nếu người chồng có một mơ ước khác thú vị hơn, thì có thể người vợ sẽ nhìn thấy mình trong đó.

Đầu năm chính là thời điểm chúng ta thường xem xét các giấc mơ và mục đích của mình. Tôi đã tìm ra một số câu hỏi có ích để quyết định giấc mơ nào nên theo đuổi, và giấc mơ nào nên... để yên cho nó ngủ.




Chúc bạn thành công và tỏa sáng với những ước mơ

Trước hết, mơ ước của tôi có ý nghĩa sâu sắc không?

Hay nói cách khác, nó có đủ quan trọng để ràng buộc thời gian và năng lượng của tôi vào đó không? Nếu tôi đạt được nó, nó sẽ thực sự có ý nghĩa thế nào?

Một số người đặt mơ ước kiếm được nhiều tiền, và rồi khi theo đuổi sự giàu có để đạt được nó, thì hóa ra chỉ sự giàu có không thôi lại không mang đến cho bạn ý nghĩa cuộc sống mà bạn đã thực sự mong muốn.


Câu hỏi thứ hai cũng tương tự: ước mơ của tôi có “nảy mầm” từ những điều tốt nhất trong bản thân tôi không? Nó có lớn lên từ tình yêu thương và nhân hậu không? Cuộc sống của tôi và của những người mà tôi yêu thương có tốt lên vì giấc mơ đó không?

Bởi vì, khi nhìn thật kỹ, thì những mơ ước đẹp nhất của tôi luôn bao gồm những người mà tôi yêu thương. Chẳng có ai đặt một mục tiêu gì đó mà đích đến cuối cùng lại phải là “chỉ có một mình mình” cả.

Bạn cũng có thể đặt ra một vài câu hỏi cho riêng mình, nếu như bạn thấy những câu hỏi của tôi là không phù hợp.

Và điều quan trọng là: Bạn đang mơ ước đến điều gì?

Hãy có một ước mơ.

Steve Goodier

Đặng Mỹ Dung (Dịch)


Nguồn: Hoa học trò

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Lập trình tương lai



Lap trinh tuong lai
Kế hoạch sống chính là tay lái để mọi người điều khiển chiếc xe cuộc đời, vạch ra đường đi nước bước cụ thể để chinh phục ước mơ.

Đối với nhiều bạn trẻ, tự hoạch định cho bản thân một hướng đi đến tương lai không chỉ là dám có mơ ước riêng, mà còn là tự xác lập một kế hoạch cụ thể để đạt được mục tiêu cuộc đời!

Bắt đầu từ giảng đường

Đỗ Phương Mai, trợ giảng khoa Nông Lâm (ĐH Đà Lạt), cho biết mình bắt đầu tự lập kế hoạch nho nhỏ từ lúc còn học cấp II. Ban đầu là ép mình sống kỷ luật với thời khoá biểu sinh hoạt, hoàn thành bài tập về nhà và ưu tiên vào các môn học có thể giúp đạt kế hoạch lớn là làm chủ một phòng nuôi cấy mô sinh học trong tương lai.

Mai tâm sự: “Bố mẹ không can thiệp vào những dự tính của mình, mà chỉ đứng ngoài xem xét với vai trò cố vấn. Mọi quyết định về việc học, công việc thường ngày mình phải tự chủ động, tự sắp xếp từ việc nhỏ đến việc lớn. Khi có kế hoạch thì bắt tay thực hiện ngay không chần chừ. Gia đình chủ yếu chỉ động viên, cái chính là bản thân mỗi người tự nỗ lực”.

Vai trò trợ giảng giúp Mai có điều kiện tích luỹ thêm kiến thức và kinh nghiệm để vài năm nữa có thể nghiên cứu nhân giống các loại cây trồng trong phòng thí nghiệm của riêng mình. Hiện tại, kế hoạch trước mắt của cô là vượt qua kì thi cao học sắp tới.

Trong khi đó, Bùi Minh Thái (SV K40 - ĐH Ngoại Thương TPHCM) đang cùng người bạn thân bắt tay thực hiện kế hoạch lớn của mình vào đầu năm 2005. Đó là cho ra mắt một website chuyên về dịch vụ hỗ trợ doanh nghiệp với tham vọng kinh doanh sinh lời từ việc cung cấp thông tin về kinh tế, những ý tưởng kinh doanh, quảng bá sản phẩm cho doanh nghiệp, làm cầu nối giữa doanh nghiệp và người tiêu dùng...

“Ý tưởng về website này đã ấp ủ từ lâu nhưng lúc đó điều kiện chưa chín muồi để thực hiện. Còn bây giờ bọn mình đủ tự tin để triển khai vì mọi thứ đã sẵn sàng: vốn - kinh nghiệm - thời gian cộng với kiến thức marketing và quản trị mạng”, Thái cho biết.

Để có được những điều kiện tốt như hiện tại, trong suốt thời gian học đại học trước đó, Thái đã tự đề ra cho mình những kế hoạch nhỏ và vừa để làm bước đệm. Đầu tiên là phải giỏi ngoại ngữ bằng cách từ năm I, chọn học tiếng Nhật trong chương trình học chính quy của ĐH Ngoại Thương, đồng thời trau dồi thêm Anh văn và đỗ đầu trong kì thi CPE của ĐH Irvine vào năm 2002.

Ngoài ra để tự tin hơn trong giao tiếp, anh chàng 4 mắt này còn làm MC hay phụ trách tổ chức sự kiện cho các CLB tiếng Anh của NVH Sinh Viên và ĐH Ngoại Thương. Từ năm 3 để tích luỹ kinh nghiệm thực tế, Thái xin vào làm tại Công ty FPT và hiện vẫn đang cộng tác với công việc chính là huấn luyện nhân viên part-time.

Với số tiền dành dụm hơn 1 năm làm việc cùng với thù lao dịch phim cho các rạp, Thái quyết định góp vốn thực hiện ươc mơ của mình. Thành công hay thất bại không quan trọng, miễn là mình luôn có niềm tin, Thái chia sẻ.

Dễ hay khó?

Đâu đó vẫn còn suy nghĩ cho rằng lập kế hoạch là điều mang tầm vĩ mô lắm, thậm chí nói ra thì bị cho là... to mồm. Tôi chẳng biết sau này làm gì? Thôi kệ, đến đâu hay đến đó, nói trước bước không qua - đáng tiếc đó lại là câu nói của không ít sinh viên hiện nay.

“Mình cũng nghĩ đến một kế hoạch cho tương lai nhưng để thực hiện được thì cảm thấy không dễ dàng vì cuộc sống luôn thay đổi. Mình không dám chắc có thực hiện được hay không vì còn tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa, trong đó có cả hoàn cảnh của mỗi người” - Th.Nam (SV Trường ĐH Sư Phạm TPHCM) thổ lộ.

Trong khi M.Nhung (SV Trường ĐH KHXH&NV) dù thành tích học tập khá tốt, thông thạo 2 ngoại ngữ nhưng vẫn đang phân vân không biết sau khi tốt nghiệp có theo đuổi được nghề nghiệp mà mình đã chọn. Nhìn lại 4 năm, cô chỉ thấy mình học chỉ để học, chưa làm được gì nhiều để chuẩn bị cho tương lai gần. Cơ bản là từ trước đến giờ mình không tập cho bản thân thói quen lập kế hoạch trong cuộc sống; mà nếu muốn tập ngay từ hồi cấp II thì cũng không được ai hướng dẫn. Vì thế mình cứ làm theo quán tính, học hết cấp này lại lên cấp khác, học xong thì ra trường, thế thôi!

Phải chăng vấn đề còn liên quan đến cách giáo dục trong gia đình và nhà trường khi phần lớn những gì các bạn trẻ hôm nay đang làm đều do cha mẹ, thầy cô định sẵn theo một cái khuôn nào đó. Và thế là họ không đủ chủ động trong cuộc sống cũng như chưa đủ sức để tìm một kế hoạch như mong muốn cho chính mình?

Điều quan trọng không phải ở người khác mà là ở chính bản thân bạn. Bạn có dám vạch chương trình cụ thể hoá mục đích sống của mình hay không? Cho dù không đạt được thì ít ra bạn cũng biết mình đang ở đâu và sẽ bắt đầu lại như thế nào, Cẩm Hà bộc bạch. Còn bạn, bạn nghĩ sao?

Theo Nhật Vân, Cao Nguyên

Sinh Viên Việt Nam

Nguồn: Dân Trí

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Sự nghiệp Bill Gates qua ảnh

Xây dựng Microsoft cách đây hơn 30 năm, trở thành người giàu nhất thế giới nhưng giờ đây, Bill Gates dành gần như toàn bộ thời gian cho các công việc tự thiện.

1. Đam mê cho máy tính từ năm 13 tuổi

Sinh năm 1955, Bill Gates cùng hai chị gái và bố mẹ là William và Mary Gates sống tại Seattle (Mỹ). Ông từng học tại trường tư Lakeside - nơi Bill Gates khám phá ra niềm đam mê dành cho phần mềm máy tính. Năm 13 tuổi, cậu bé bắt đầu viết chương trình và đã bỏ lớp học toán để theo đuổi niềm đam mê của mình.

2. Nổi tiếng vì giỏi lập trình

Chẳng mấy chốc Gates được biết đến như là một chuyên gia máy tính trong trường trung học. Cậu bé là một trong những học sinh luôn muốn chuyên sâu về lĩnh vực này, trong số đó có Paul Allen, về sau là người đồng sáng lập Microsoft với Gates.

BBC dẫn lời người cha William Gates: “Thằng bé và một số bạn bè gần như nghiện máy tính. Chúng suốt ngày ngồi trong khu thí nghiệm nơi có đặt máy tính.”

Hồi học phổ thông, Gates đã viết một chương trình chơi cờ ca-rô cho phép người sử dụng chơi với máy tính. Năm 15 tuổi, ông cùng Allen đã kiếm được 20.000 USD sau khi phát triển một chương trình giám sát giao thông ở Seattle. Ông tốt nghiệp trường Lakeside năm 1973 và đạt số điểm SAT là 1590/1600 điểm.

3. Microsoft ra đời

Năm 1975, Bill Gates đang theo học trường Havard. Một hôm, Paul Allen cho ông xem một bài viết về máy tính MITS Altair trên một cuốn tạp chí. Cả hai đã bắt tay vào viết chương trình cho loại máy tính này dù chưa bao giờ được nhìn thấy tận mắt. Ngay ngày hôm sau, Allen đem theo chương trình vừa mới viết bay tới New Mexico đưa cho nhà sản xuất. Họ đã thực sự bất ngờ và đề nghị sử dụng chương trình này. Sau đó, Gates bỏ học tại Havard và cùng Allen lập nên văn phòng đầu tiên của Microsoft tại Albuquerque (New Mexico).

4. Những thành công đầu tiên

Năm 1981, Bill Gates và Paul Allen đã thành công rực rỡ khi IBM sở dụng hệ điều hành 16 bit MS-DOS 1.0 của Microsoft cho loại máy tính cá nhân mới của hãng. Loại máy tính này bán rất chạy và chẳng mấy chốc các nhà sản xuất khác cũng vào cuộc. Vì thỏa thuận giữa Microsoft và IBM không phải là độc quyền nên tất cả các hãng sản xuất máy tính đều là khách hàng tiềm năng của Microsoft.

Năm 1985, Windows 1.0 ra đời, cho phép người dùng sử dụng chuột để điều khiển máy tính thông qua màn hình thay vì phải gõ các lệnh MS-DOS.

5. Microsoft niêm yết cổ phiếu

Sau một thập kỷ là công ty tư nhân, ngày 14/3/1986, Microsoft bắt đầu niêm yết trên sàn chứng khoán. Giá bán ra công chúng lần đầu là 21 USD một cổ phiếu. Và ngay trong ngày giao dịch đầu tiên, giá cổ phiếu của hãng đã tăng 32,14% lên 27,75 USD.

Sau đó, Microsoft đã vươn lên trở thành một trong những công ty đắt giá nhất thế giới với giá trị vốn hóa thị trường là 236,4 tỷ USD.

6. Bill Gates trở thành tỷ phú

Năm 1987, danh sách 400 người giàu nhất nước Mỹ của Forbes chính thức công nhận Bill Gates là một tỷ phú. Vào thời điểm đó, ông sở hữu lượng tài sản trị giá 1,25 tỷ USD, tăng 900 triệu USD so với một năm trước. Khi đó, ông mới 32 tuổi và là tỷ phú trẻ nhất thế giới thời bấy giờ.

Gates cho biết ông may mắn vì không phải lo nghĩ chuyện tiền nong. Trả lời phỏng vấn BBC, ông nói: “Có được một công việc như vậy khiến tôi thấy vui và hăng say làm việc. Tôi sẽ không đánh đổi vị trí này với ai khác, không phải vì số tiền kiếm được mà vì tôi yêu công việc của mình.”

7. Bill và Melinda Gates kết hôn

Năm 1994, Bill Gates kết hôn với Melinda French - một nhân viên của Microsoft. Hôn lễ của hai người được tổ chức trên đảo Lanai - đảo nhỏ nhất trong quần đảo Hawaii, cách bờ biển Maui 9 dặm.

Để được riêng tư, Gates đã bao trọn 250 phòng của khách sạn Manele Bay, hiện là Four Seasons Resort, nơi tổ chức tiệc cưới. Người ta cũng nói rằng Gates đã thuê toàn bộ trực thăng của Maui để các tay săn ảnh không thể lọt vào được. Paul Allen và tỷ phú Warren Buffet là hai trong số các khách mời.

8. Quỹ William H. Gates ra đời

Năm 1994, Bill và Melinda Gates đã thành lập quỹ William H. Gates, nay là quỹ Bill & Melinda Gates, để trích một phần trong tài sản của mình giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn tại Mỹ và trên thế giới.

Mục tiêu của quỹ là nâng cao dịch vụ y tế, giảm số người cực kỳ nghèo khổ và giúp những người khó khăn tiếp cận với cơ hội để vươn lên trong cuộc sống. Quỹ William H. Gates khởi đầu với 94 tỷ USD từ chứng khoán và số tiền làm từ thiện tới nay đã lên đến 26 tỷ USD.

“Số tài sản này chúng tôi không để lại cho con cái hay mua sắm lâu đài, biệt thự gì cả mà sẽ đem trả lại cho xã hội theo cách có tác động tích cực nhất”, Bill Gates nói với BBC.

9. Windows 95 được tung ra thị trường

Bill Gates và hãng Microsoft đã gây tiếng vang khi cho ra mắt hệ điều hành Windows 95 tại trụ sở của hãng tại Redmond, bang Washington. Microsoft đã bán được 7 triệu bản Windows 95 chỉ trong vòng 5 tuần đầu tiên.

10. Microsoft đối mặt với vụ kiện chống độc quyền

Năm 1998, bộ Tư Pháp Mỹ đã kiện Microsoft về vấn đề độc quyền. Microsoft bị buộc tội ép các nhà sản xuất máy tính phải sử dụng trình duyệt web Internet Explorer của hãng trên các máy tính chạy hệ điều hành Windows 95.

Năm 2000, một thẩm phán cũng ra phán quyết bất lợi cho Microsoft, khẳng định công ty này đã nắm độc quyền trên thị trường và cần phải tách Microsoft thành hai công ty. Tuy nhiên, hãng đã kháng cáo và đến năm 2001, chính phủ Mỹ đã hủy bỏ phán quyết chia tách công ty.

11. Gates nhận bằng danh dự tại Harvard

Sau hơn 30 năm bỏ học, vào tháng 6/2007, Bill Gates đã quay lại Harvard để nhận bằng danh dự. Tại đây, ông đã có bài phát biểu khai mạc và thách thức các cử nhân giải quyết những vấn đề cấp bách trên thế giới.

Ông phát biểu: “Tôi hy vọng sau 30 năm nữa, các bạn sẽ trở lại Harvard và cho mọi người thấy với tài năng và nhiệt huyết của mình, các bạn đã làm được những gì. Tôi hy vọng các bạn sẽ đánh giá bản thân không chỉ về chuyên môn mà còn là việc các bạn đã giải quyết những bất công thế nào, và đối xử với những người đang gặp khó khăn trên thế giới ra sao.”

12. Gates dành toàn bộ tâm sức cho công việc từ thiện

Năm 2008, Bill Gates đã dành thời gian làm việc tại Microsoft cho quỹ Bill & Melinda Gates. Ông giúp xây dựng phương hướng cho quỹ, định hình và thông qua các chiến lược hoạt động của tổ chức. Tuy đã chuyển vị trí CEO cho Steve Ballmer năm 2000, nhưng Gates vẫn là Chủ tịch của Microsoft.

Quỹ Bill & Melinda Gates hiện có khoảng 1.000 nhân viên và giúp đỡ những người gặp khó khăn tại toàn bộ 50 bang của Mỹ và hơn 100 nước trên thế giới.

13. Bill Gates và Warren Buffet bắt tay hợp tác

Trong nỗ lực thuyết phục những cá nhân và gia đình giàu có khác hiến tài sản làm từ thiện, năm 2010, Bill Gates cùng tỷ phú Warren Buffet đã hợp tác xây dựng chương trình “Giving Pledge”.

Tập trung vào các tỷ phú, chương trình này chỉ đơn giản đề nghị những ai muốn làm từ thiện tuyên bố công khai quyết định của họ và viết một bức thư giải thích quyết định đó. Không muốn bó hẹp chương trình tại Mỹ, hai tỷ phú này đã tới Trung Quốc năm 2010 và Ấn Độ năm 2011.


Nguồn: Thời Báo Mới

Hãy trọn vẹn với cuộc sống

Cuộc đời cũng giống như trò chơi tung hứng. Bạn có trong tay 5 quả bóng có tên là: Công Việc, Gia Đình, Sức Khỏe, Bạn Bè Tinh Thần. Bạn phải cố gắng không làm rơi bất cứ quả bóng nào. Công Việc và Tinh Thần là những quả bóng cao su, nếu rơi xuống chúng có thể nảy trở lên vào tay bạn, nhưng 3 quả bóng còn lại là những quả bóng thủy tinh, chúng có thể sẽ bị trầy xước, sứt mẻ, hoặc thậm chí vỡ tan khi rơi xuống đất. Nếu không tự chủ, bạn khó có thể lường trước được quả bóng nào sẽ rơi xuống đất. Vì vậy hãy học cách giữ cân bằng cho cuộc sống của chính mình.

Công Việc và Tinh Thần là những quả bóng cao su, nếu rơi xuống chúng có thể nảy trở lên vào tay bạn, nhưng 3 quả bóng còn lại là những quả bóng thủy tinh, chúng có thể sẽ bị trầy xước, sứt mẻ, hoặc thậm chí vỡ tan khi rơi xuống đất. Nếu không tự chủ, bạn khó có thể lường trước được quả bóng nào sẽ rơi xuống đất. Vì vậy hãy học cách giữ cân bằng cho cuộc sống của chính mình.
Đừng hạ thấp giá trị bản thân khi so sánh mình với người khác. Mỗi chúng ta đều là những con người đặc biệt và có giá trị riêng. Nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là biết mình được đánh giá và nhìn nhận đúng.

Hãy trọn vẹn với cuộc sống

Đừng để những ước mơ, mục đích của bạn lệ thuộc vào người khác, mà phải bắt nguồn từ chính khao khát, đam mê của bạn. Chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho bản thân mình.

Bạn hãy nâng niu, gìn giữ những gì thân thuộc, gần gũi nhất trong trái tim bạn. Đó chính là những giá trị tinh thần để cuộc sống của bạn thêm phần ý nghĩa.

Đừng để cuộc đời bạn trôi qua một cách vô nghĩa khi mãi chìm đắm trong kỷ niệm hay nỗi đau trong quá khứ hoặc lo lắng quá về tương lai. Hãy sống trọn vẹn cho giây phút hiện tại bằng tất cả cảm nhận và nhiệt huyết của trái tim mình.

Đừng bao giờ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn có thể làm được điều gì đó. Mọi thứ chỉ thật sự chấm dứt khi bạn thôi không muốn cố gắng nữa.

Đừng ngại nhìn nhận rằng bạn là người chưa hoàn hảo. Sự trưởng thành của con người diễn ra trong mọi giai đoạn cuộc sống. Chính sự nhìn nhận những khiếm khuyết đó sẽ là sợi chỉ nối kết mọi người lại với nhau. Hãy học hỏi vì kiến thức và trải nghiệm là vốn quý nhất mà bạn luôn có thể mang theo bên mình.

Đừng sợ phải đối mặt với khó khăn, thử thách vì đó chính là cơ hội vững vàng để bạn trưởng thành hơn.

Đừng để tình yêu thiếu vắng trong cuộc đời bạn bằng cách nói rằng thật khó tìm thấy nó. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là cho đi. Cách mau chóng nhất để đánh mất tình yêu là cố giữ nó thực chặt. Và cách tốt nhất để giữ trọn vẹn tình yêu là chắp cho nó một đôi cánh.

Hãy sử dụng thời gian và ngôn ngữ một cách cẩn thận. Không một lời nói hay khoảnh khắc nào đã qua có thể lấy lại được.

Đừng băng qua cuộc sống quá nhanh để rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ phải tự hỏi mình đang ở đâu. Hãy vạch ra hành trình để luôn ý thức được rằng mình đang đi đâu trong hành trình ấy.

Cuộc đời ko phải là một cuộc đua. Nó là một hành trình để chúng ta từng bước chiêm nghiệm ý nghĩa cuộc sống. Điều quan trọng không phảỉ là phần thưởng khi bạn đến đích, mà chính là những gì bạn đã cảm nhận được trên từng chặng đường đi.


Sưu Tầm

Vì sao Bill Gates vẫn phải làm việc

Chỉ đến khi theo đuổi mục tiêu “Tự mình thực hiện”, con người ta mới lộ ra lòng nhiệt tình mãnh liệt với công việc, mới phát huy cao năng lực bản thân và mới có thể phục vụ xã hội một cách tốt nhất.


Tài sản của Bill Gates hiện nay khoảng hơn 46,6 tỷ dollar. Nếu mỗi năm ông ta tiêu hết 100 triệu dollar thì phải 466 năm ông ta mới tiêu hết số tiền này. Đó là chúng ta còn chưa kể đến số lợi tức khổng lồ mà số tiền này mang lại. Vậy tại sao Bill Gates vẫn làm việc mỗi ngày?

Chủ tịch hội đồng quản trị công ty Viacom Hoa Kỳ Sumner Redstone 63 tuổi mới bắt đầu thành lập một công ty giải trí đồ sộ. 63 tuổi, cái tuổi mà sắp gần đất xa trời, ông đã đưa ra một quyết định trọng đại: tiếp tục làm việc. Ông luôn luôn có mặt ở công ty, kể cả ngày nghỉ, giữa công ty và cuộc sống đời tư của ông không có bất kì giới hạn nào, có lúc ông còn làm việc đến 24 tiếng mỗi ngày. Từ đâu mà ông có được nhiệt huyết với công việc của mình đến vậy?

Những ví dụ tương tự còn rất nhiều. Những người đó có “mức lương” khổng lồ, không những ngày ngày họ đều làm việc mà còn làm việc cật lực như đang bán sức lao động của mình. Nếu bạn làm việc cùng họ, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi rã rời vì thời gian làm việc kéo dài. Vậy tại sao họ phải làm việc như vậy? Có phải là vì tiền? Sumner Redstone đã nói: "Thực ra tiền bạc không phải là động lực thúc đẩy tôi làm việc. Động lực của tôi chính là lòng yêu nghề. Tôi yêu ngành giải trí, tôi yêu công ty của tôi. Tôi luôn ấp ủ hi vọng sẽ thực hiện được những giá trị cao đẹp nhất của cuộc sống và sẽ luôn cố gắng hết sức để thực hiện".

Quả thực, chính niềm đam mê muốn mình tự làm việc đã thúc đẩy họ cống hiến hết sức mình cho công việc, mà không đơn thuần vì danh lợi. Thậm chí ngay cả khi họ có thể điều khiển được cuộc sống, họ cũng không từ bỏ công việc.

Một số nhà tâm lí học phát hiện, khi tiền bạc nhiều đến một mức độ nhất định nó sẽ không còn sức mê hoặc con người nữa. Cuộc sống không đơn giản là sự tồn tại, con người còn có những ham muốn cao hơn. Trong đó, mong muốn tự mình làm việc ở mức độ cao nhất, cho con người ta động lực mạnh mẽ nhất.



Khi một người làm công việc mà anh ta thích, đồng thời công việc đó cũng phù hợp với anh ta, anh ta có thể phát huy khả năng của mình một cách tốt nhất thì có thể nói anh ta đã thoả mãn nguyện vọng lao động bằng chính đôi tay của mình. Một người có động lực làm việc sẽ coi công việc của mình như một hoạt động sáng tạo, họ sẽ toàn tâm toàn lực cố gắng làm tốt công việc đó. Trong quá trình làm việc, họ sẽ có được cảm giác thoả mãn, trong lòng đầy ắp những cảm xúc vui sướng phấn khích.

Từ trước tới nay bạn đã bao giờ cảm nhận được niềm vui mãnh liệt và cảm giác thoả mãn do lao động chính đáng của bản thân mang đến? Bạn đã xác định được mục tiêu sống, lao động của mình? Bạn đã có động lực thúc đẩy để làm việc chưa? Trả lời được tất cả các câu hỏi đó là bạn đã hiểu ra nguyện vọng mãnh liệt là muốn tự mình lao động. Hãy nhớ rằng, việc đi tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống, sẽ làm tăng lòng nhiệt huyết trong mỗi chúng ta và thắp sáng tâm hồn mỗi con người. Sự theo đuổi này không giới hạn trong một tầng nghĩa bình thường mà ở tầng nghĩa cao hơn nó có quan hệ với xã hội xung quanh ta, có thể thoả mãn được nhu cầu cao nhất trong đời sống tinh thần chúng ta.

Chỉ đến khi theo đuổi mục tiêu “tự mình thực hiện”, con người ta môi lộ ra lòng nhiệt tình mãnh liệt với công việc, mới phát huy cao năng lực bản thân và mới có thể phục vụ xã hội một cách tốt nhất.

Chúng ta không nói về "lòng nhiệt tình tạm thời" vì kiểu nhiệt tình này mỗi chúng ta đều đã trải qua, mà chúng ta nói về lòng nhiệt tình có thể thúc đẩy một người làm việc và đạt được thành công rực rỡ. So với những người làm việc vì tiền lương mà nói, những người muốn thoả mãn nhu cầu cao nhất của cuộc sống con người - tự mình làm việc chỉ là thiểu số. Vì thế cho nên, sự nhiệt tình lâu dài trong những người bình thường cũng hiếm như kim cương vậy, còn trong những người thành đạt thì lại hết sức phổ biến.

Lòng nhiệt tình là nhiên liệu cần thiết phải được chuẩn bị tốt cho ước mơ cất cánh. Loại nhiên liệu này một khi đã được nhóm lên sẽ tăng thêm năng lượng cho bạn bay cao hơn. Từ trước. đến nay, lòng nhiệt tình luôn là động lực thúc đẩy những nhân vật kiệt xuất của thế giới, đưa họ lên đỉnh cao những lĩnh vực họ đam mê, tất nhiên cũng thúc đẩy xã hội phát triển. Hãy để lòng nhiệt tình giúp bạn thực hiện những việc vĩ đại như vậy. Cho dù chúng ta chưa chạm được đến ranh giới của ham muốn tự mình làm việc, chúng ta cũng không phải giày vò bản thân vì chúng ta đang làm việc chỉ vì tiền. Chúng ta đừng nói với mình: được trả lương như thế nào thì mình sẽ làm việc như thế ấy, chẳng việc gì phải cố gắng hoàn thành tất cả công việc; Cũng đừng tự an ủi mình: "Mình không bằng người khác, nhận được bằng này lương là tốt lắm rồi". Chúng ta hãy nghĩ rằng, tiền bạc chẳng qua cũng chỉ là một loại báo đáp, cái mà chúng ta thu được từ lao động là khả năng hoàn thiện bản thân, vì thế hãy giữ một thái độ tích cực khi làm việc. Những tư tưởng tiêu cực sẽ kìm hãm khả năng phát huy tiềm lực bản thân, làm chúng ta mất đi động lực làm việc và sự tự tin, làm tuột khỏi tay chúng ta nhiều cơ hội quý giá, kéo chúng ta ra xa đích đến của sự thành công và chúng ta mãi mãi chẳng bao giờ có thể vươn đến cái đích cao nhất của ước muốn "tự mình lao động".

Sưu tầm

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Truyện kinh doanh - Một đôi giày mới

Có một thời gian tôi cảm thấy rất chán nản và tôi đã tâm sự những điều đó với một người bạn của mình. Cậu ta đã khuyên tôi là nên thay đổi mọi thứ. Phải, tất cả mọi thứ.

Và tôi đã làm theo lời khuyên của cậu ấy.
Đầu tiên, tôi thay đổi cách ăn mặc. Nếu ngày xưa tôi chỉ mặc toàn đồ jean thì bây giờ tủ quần áo của tôi lại đầy những bộ quần âu, áo sơ mi trông rất lịch sự. Tôi thay đổi tất cả trang phục của mình chỉ trừ có một việc mà tôi thấy rất khó khăn đó là thay đôi bốt bằng một đôi giày tây.
Tôi đã gặp cậu bạn của tôi và bảo: "Tớ sẵn sàng thay đổi mọi thứ nhưng riêng cái thói quen đi giày này thì khó quá." Cậu ấy đã bảo tôi: "Như vậy là câu chưa-thực-sự-sẵn-sàng để thay đổi rồi."
Và tôi lại cố gắng quyết tâm. Tôi đi đến cửa hàng mua một đôi giày tây. Mặc dù cảm thấy rất khó chịu nhưng tôi vẫn nhất quyết không xỏ chân vào những đôi bốt quen thuộc của mình nữa.
Lạ lùng thay, sau một tháng tôi đã luyện cho mình được thói quen xỏ chân vào những đôi giày tây mà không cần phải đấu tranh, đắn đo hay suy nghĩ. Hơn nữa, những đôi giày tây còn khiến cho tôi không bị đau chân nữa.
Bạn thấy đấy, chỉ cần bạn sẵn sàng và quyết tâm thì bạn có thể làm được bất cứ chuyện gì cho dù nó lớn đến đâu. Còn nếu không có lòng quyết tâm thì bạn sẽ chẳng thể làm được gì cho dù chuyện đó chỉ nhỏ như việc đi một đôi giày tây.
Có ai đó nói rằng: "Hãy làm những điều nhỏ nhất theo một cách lớn để khi có những chuyện lớn xảy ra ta có thể giải quyết chúng theo một cách thật đơn giản."

Lượm lặt Internet

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Truyện ngắn: Thụy

Hôm ấy, Thụy nói với Tịnh: "Mình chia tay!".

Từ trước đến nay, làng Cuôm ai cũng bảo: "Đôi ấy đẹp nhất. Thụy ngoan hiền, gái sắc. Tịnh trai tài, con cụ Giáo hay chữ số một làng Cuôm, cơ ngơi bề thế số một làng Cuôm lẫn làng Trọi".
Thụy và Tịnh rời quê lên phố học đại học. Ngoài giờ lên lớp, niềm vui duy nhất của Tịnh là chăm sóc Tịnh. Bệnh? Trái cây, thuốc bổ cấp tập. Sinh nhật? Những bông hoa rực rỡ cấp tập. Buồn? Tịnh sẵn sàng ngồi suốt đêm để bằng cách ngăn không cho giọt nước mắt của Thụy rớt xuống.

Bọn bạn Thụy nghe chuyện Thụy chia tay Tịnh đột ngột. Đứa bảo: "Rửng mỡ!". Đứa bảo: "Được người như Tịnh, đẹp trai, nề nếp, hy sinh hết mình cho tình yêu, lại con nhà gia giáo, giàu có, đòi gì nữa?". Tất cả đồng thanh: "Chắc con Thụy ăn bùa ngải lão nào rồi!".


Đêm ấy, Tịnh như kẻ mất hồn, cứ lảm nhảm một câu hỏi: "Tại sao? Tại sao?".

o0o

Chiều. Trời nồng nồng như sắp trút mưa. Thụy và người đàn ông đứng bên sông.

- Lúc buồn ông thường làm gì?

- Tập võ.

- Lúc trống rỗng, cô đơn?

- Tập võ.

- Lúc cần phải đưa ra một quyết định chọn lựa?

- Tập võ.

- Tại sao?

- Thể xác sẽ lấy lại sự cân bằng cho tinh thần.

Thụy nhớ lại lần đầu tiên gặp người đàn ông này. Đó là một đêm trên con đường vắng. Khi Tịnh chở Thụy đi xem ca nhạc về, một nhóm côn đồ định dở trò đồi bại với cô. Tịnh chống lại để bảo vệ Thụy, nhưng chỉ với một cú đá của bọn chúng, Tịnh đã bị văng ra. Trong lúc cô sắp bị "lên thớt xẻ thịt" thì ông xuất hiện. Ông đánh bật cả nhóm côn đồ rồi lặng lẽ bỏ đi. Tịnh chạy lại cám ơn ông đã cứu bạn gái mình. Ông quay lại nhìn Thụy, nói nhỏ với Tịnh: "Thời buổi này, yếu thì đừng yêu!".

- Sao em tìm được tôi?

- Em nhớ số xe của ông. Và nhớ câu "Yếu thì đừng ... yêu!".

- Tôi nói rất nhỏ em cũng nghe được sao?

- Em tìm ông vì câu nói ấy đấy!

- Hồi sinh viên em có chơi bài Tiến Lên không?

- Ăn búng tai.

- Có một chân lý trong trò chơi đó. Đố em biết?

- "Yếu đừng ra gió". Nói chuyện với ông thật thích. Nhưng thưa ông, nếu ông là Tịnh thì ông sẽ làm gì?

- Muốn tồn tại phải luôn biết mình là ai. Nếu yêu một cô gái đẹp, trước hết phải có đủ khả năng để bảo vệ cô đó. Không đủ khả năng mà dám chở cô gái đẹp ấy đi chơi đêm thì không chỉ là liều mà còn ngu xuẩn. Trong cuộc tình cũng như cuộc đời, đừng bao giờ để mình rơi vào tình huống ngu xuẩn ấy!

- Còn ông khi là ông?

- Tôi biết mình có thể cứu được em nên tôi mới nhảy vào cứu. Này, em học ngành gì nhỉ?

- Báo chí ạ.

- Tôi nói em đừng giận, tôi không thích báo chí ngợi ca một đứa trẻ không biết bơi, thấy bạn bị nước cuốn vẫn liều nhảy xuống cứu, để rồi bị nước cuốn luôn. Đó không thể là một tấm gương dũng cảm cho những đứa trẻ khách. Một dân tộc sẽ què cụt khi những đứa trẻ bấu víu vào những tấm gương như thế.

- Ông nhẫn tâm trách đứa trẻ dũng cảm kia ư?

- Tôi trách đứa trẻ sống ở vùng sông nước, tại sao không chịu học bơi? Tôi trách nhà trường, xã hội, tại sao chỉ chăm chăm nhồi nhét những thứ không cần thiết, những đạo đức vô bổ, kiến thức vô bổ, trong khi cái cần thiết để tồn tại ở một vùng sông nước là bơi thì lại không dạy chúng?

- Còn báo chí?

- Tại sao lại khuyến khích đứa trẻ lao vào cái chết đã được báo trước? Ác! Ác lắm, em biết không?

Thụy chợt nhìn vào đôi mắt của ông. Lạ kỳ chưa ... nước mắt. Lần đầu tiên Thụy được nghe những lời như thế. Ông là người đàn ông đánh thức tư duy của cô. Cô ngạc nhiên, tại sao bốn năm qua ở giảng đường đại học, không có ông giáo sư nào biết đánh thức tư duy của cô, để cô được thấy sự lạ lẫm, sự bí ẩn mà mình chưa hề biết trong cuộc sống cô luôn cho là tẻ nhạt này. Còn giọt nước mắt kia là gì? Thụy thấy rờn rợn ở bầu ngực. Cô có cảm giác như xung quanh núm vú của mình mọc lên tua tủa những mầm cỏ như triền đê dòng sông Cổ Cò quê cô sau cơn mưa. Cô chợt bàng hoàng khi nhớ rằng suốt nhiều năm bên Tịnh, cô chưa bao giờ có được những cảm giác và cảm xúc như thế. Hình như ông nhận ra được từng diễn biến tâm lý, cảm xúc trên khuôn mặt cô, đôi mắt cô. Ông chợt rùng mình như con vịt từ hồ nước lên bờ để hắt rụng những giọt nước. Ông bình thản:

- Em đừng trách chàng trai ấy, dù sao đó cũng là một anh chàng thật đáng yêu. Người nào lý tưởng hóa tình yêu thường bất hạnh. Em có nghĩ rằng, em sẽ bất hạnh?

- Mẹ em nói, tình yêu là duyên phận, duyên phận đến cưỡng lại cũng chẳng được.

- Em tin vào duyên phận?

- Mẹ từng yêu một chàng kỹ sư cầu đường giang hồ và tưởng sẽ sống với tình yêu ấy. Cuối cùng bà lấy bố, một người mà chưa bao giờ bà rung cảm. Ông không muốn hỏi vì sao ư?

- Không, khi em đã cho đó là duyên phận!

Thụy và người đàn ông đi dọc bờ sông. Trời bắt đầu lác đác mưa. Vài cơn gió xoay xoay rồi bất ngờ hắt vào mặt Thụy, làm rối những lọn tóc mai. Mưa. Người đàn ông ngồi xuống một mô cỏ. Vẫn cái ánh nhìn sâu và lắng kia cứ xoáy mãi vào trong cô. Những hạt mưa bắt đầu đậu lại trên má người đàn ông. Thụy đưa tay thấm những hạt nước. Cô thích cái cảm giác được ngồi dưới mưa như lúc này. Im lặng. Im lặng. Thụy lặng lẽ tựa vào vai người đàn ông. Hai con người được thu nhỏ lại giữa bầu trời mênh mông, trắng xóa mưa bên sông.

o0o

Lại một năm nữa trôi qua. Thụy về quê, nơi cho cô cảm giác bình yên nhất trong không khí gia đình. Vậy mà, mẹ vẫn ngồi bên bếp lửa thở ngắn thở dài cái điệp khúc: "Năm ngoái hai mươi sáu rồi!". Cô hiểu điều mẹ lo lắng. Hai mươi bảy chưa chồng, ở quê thật ... khiếp! "Thằng Tịnh vẫn chờ con!". Mắt mẹ nhìn xoáy vào những đốm than, ẩn trong đôi mắt kia là những gì, Thụy không biết nữa. "Đời người con gái như hạt mưa sa ..." Thụy im lặng. Liệu cô có nên giãi bày nỗi lòng mình với mẹ? Liệu mẹ có hiểu cho cô? Người đã một lần để vuột mất tình yêu của chính mình. Cô biết, cô không đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Dù mẹ có hiểu cho cô, nhưng còn bố, còn cả cái làng quê phong kiến được thu nhỏ đặc quánh này của Thụy, họ có hiểu và thông cảm cho cô không?

Nửa đêm, Thụy tỉnh giấc. Cô bước ra sân ngồi trên bậc thềm rêu phủ. Ánh trăng mười chín quên mình đã luống, cố bật tung những luồng sáng, phủ lên những tàu chuối non tơ. Tư dưng Thụy thấy lòng mình nhẹ bẫng, một cảm giác mơ hồ không rõ vì sao.

Hình ảnh người đàn ông ấy hiện lên, vượt qua những luồn sáng của trăng, vượt qua hàng râm bụt thưa, hàng cau lụi đến bên cô. Nhưng có một khoảng không vô hình ngăn lại. Cô chới với, mò mẫm tìm nhưng vô vọng ...

Tay mẹ nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Bà lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Hai cái bóng gầy, mỏng dưới trăng. "Đời người con gái mấy ai có sự chọn lựa cho riêng mình đâu. Đôi khi tình yêu chỉ là khái niệm mơ hồ, không thực ...". Không hiểu sao lúc đó Thụy thấy thương mẹ vô cùng. Cô ôm chặt bà và khóc. Trong phút ấy, cô đã kể hết với bà về người đàn ông đã cho cô cảm giác mới lạ, cho cô chỗ dựa tin cậy. Chỉ tiếc là vách ngăn về tuổi tác quá lớn, mà làng quê là một rào cản khủng khiếp quá. Chỉ vì mọi người kỳ vọng quá nhiều về Thụy, một đứa con gái có chút nhan sắc, có học hành, là tâm điểm dòm ngó của những gã trai có giá nhất ở cả làng Cuôm lẫn làng Trọi. Vậy mà, Thụy lại dẫn về một lão ... gần bằng tuổi cha mình ư?

Mẹ ngồi nghe. Im lặng. Không phản ứng. Đôi mắt dưới trăng chỉ còn lại một màn loãng vô hồn. Từ đôi khóe mắt đã chai đi vì thời gian, vì những nhọc nhằn mưu sinh, lăn ra hai giọt nước. Cô hiểu, mình phải làm gì. Cô không có sự lựa chọn nào khác. Cô không muốn người đàn bà cô yêu thương nhất này lại đau khổ vì cô. Cô cầm tay bà bấu chặt ...

o0o

Một sáng mùa đông. Cô không nhớ rõ là trời có lạnh không nữa, bởi toàn thân cô ở trạng thái vô cảm. Không khí vui nhộn của họ hàng đang chuẩn bị cho ngày cưới của cô với Tịnh. Cô ngồi trong phòng gấp những chiếc thuyền giấy, những chiếc thuyền chở những khát khao trong cô ...

Nhà trên. Những lời khen tụng, chúc mừng. Bố vui vẻ vì những lời khen của mọi người. Nụ cười của ông thật hồn nhiên.

- Hai đứa đúng là một cặp thanh mai trúc mã của làng. Anh chị thật có phước ...

- Sinh được đứa con gái như anh chị thật mát mặt. Có phúc mới lấy được anh Tịnh, con trai cụ Giáo danh giá nhất làng.

- Hai đứa phải duyên nợ nhau từ kiếp trước đó ...

Hai tai Thụy ù đi. Hạnh phúc là gì? Tình yêu là gì? Cuối cùng rồi cô cũng giống như mẹ. An phận. Cô cười. Nụ cười chua chát. Chỉ còn một ngày nữa thôi là xong. Ván sẽ đóng thuyền.

Đêm. Cô trằn trọc. Buồng trong, vẳng ra tiếng ngáy thanh thản của bố. Tiếng mẹ trở mình vặn vẹo chõng tre. Tiếng dế. Tiếng côn trùng rả rích. Hai mắt cô cay, đầu buốt thôn thốt. Hình ảnh người đàn ông ấy hiện lên, cùng cô đi giữa thảo nguyên tràn hoa dại. Cô thấy ông ta cười. Cô nghe được giọng ấm áp của ông. Vòng tay chắc khỏe ôm cô vào lòng. Cô ngửi thấy mùi ngai ngái của hoa. Mùa đàn ông nồng nồng. Tự dưng cô thấy toàn thân nhũng ra.

Chiếc khăn lạnh được đắp lên trán cô. Thụy tỉnh giấc khi có một giọt nước nóng hổi rơi trên mặt cô. Mẹ ngồi bên Thụy, mắt đỏ hoe, khuôn mặt hốc hác nhìn cô đầy yêu thương và lo lắng. Cô nhoẻn cười, nụ cười gượng gạo.

Mẹ để bên cạnh Thụy một chiếc túi. Bà nắm chặt tay cô: "Sắp sáng rồi. Đi đi. Thoát ra khỏi cái làng này. Đừng giẫm lại bước chân của mẹ!..."

Thụy không còn nghe gì nữa, mắt cô nhòe đi. Cô lao vào màn đêm. Gió. Lạnh. Những bước chân giẫm trên những làn sỏi mới rải nhức nhối. Phía sau hốc tối có đôi mắt dõi theo cô...

Bài sưu tầm từ internet.
Tác giả: Lê Thùy Vân

Truyện ngắn: Đồ mặt đểu!

Tôi nằm trùm chăn kín mặt, hơi thở khò khè chưa đủ sức át được chiếc loa rè cassette cũ kỹ xổ ra những bài hát cũ kỹ Thiên từng hát cho tôi nghe. Mỗi lần dứt những bài hát quen ấy tôi lại thò tay “tua” lại theo một phản xạ để nghe đến nhàu.

ảnh: từ internet

Thiên đã đi, về lại Đà Nẵng nơi anh sinh ra, nơi có công ty ba mẹ anh đã lập sẵn chờ anh về làm ông chủ, nơi có người con gái “may mắn” hay là “bất hạnh” nào đó được ba mẹ anh lập trình sẵn luôn cho anh. Tình yêu của tôi không đủ sức níu Thiên, nhưng lại thừa kiêu hãnh để buông Thiên.

Mùa đã qua, người đã đi, sao tôi cứ mãi nhay đi nhay lại những kỷ niệm? Thật ngốc! Nghĩ vậy, tôi bật dậy vươn vai và bắt đầu cho một ngày mới khác trước. Tôi dọn dẹp lại căn phòng vốn dĩ quá ư bề bộn. Và, mắt tôi dừng lại ở một cuốn tạp chí Thiên tặng tôi, trong đó giới thiệu một công trình kiến trúc với cái tên rất đặc biệt “Trăng & nước”. Thiên không ít lần kể với tôi về công trình này, giọng đầy ngưỡng mộ. Tôi lần giở tạp chí, đúng trang có công trình kiến trúc kia, ừ nhỉ, sao tôi không tự đến đó một mình…

Tôi nhảy chân sáo trên các vệt nước chìm đá đen, cảm giác thật dễ chịu. Lúc sau tìm một góc quán ngồi quan sát toàn bộ khung cảnh.

Tôi tỏ ra hài lòng với chỗ ngồi này. Bỗng tôi nghe tiếng “xoảng” phía sau, quay lại, chiếc ly nước ép bưởi vỡ vụn dưới nền, cô phục vụ đang í ới xin lỗi gã khách. Gã khoảng 30 tuổi, mặt lạnh, ánh mắt lạnh, cái nhếch môi lạnh, cái phủi tay cũng lạnh:

- Chút nữa cô tự trả tiền ly này…

- Chính anh gạt tay làm rơi mà… - cô phục vụ lí nhí.

- Cô không có mắt sao, cô là phục vụ mà không biết cách phục vụ!

- Nghĩa là sao ạ? - cô phục vụ lại lí nhí.

- Ly nước bưng ra cho khách phải để trước mặt khách, đằng này cô để nấp phía sau laptop của tôi làm sao tôi thấy được - giọng gã gay gắt.

- Nhưng tôi… - cô phục vụ yếm thế.

Gã không nói gì thêm nữa, lạnh lùng xách laptop quay đi, cô phục vụ thì thút thít khóc, có lẽ tiền đi làm thêm chẳng được bao nhiêu mà tiền đền ly vỡ thì nhiều hơn. Tôi cảm thấy bất bình trước chuyện ấy, máu nóng trong người tôi sôi lên. Tôi hét lên:

- Nè e…e…è anh kia…

Gã nghe tiếng hét quá to của tôi, như một phản xạ tự nhiên, gã dừng lại nhưng không quay lại. Tôi tuôn ra một lèo.



- Anh là đàn ông đàn anh kiểu gì thế?

Gã quay lại thả một cái nhếch cười cực đểu rồi đi thẳng vào quán bar. Tôi chẳng thể làm gì được, quay lại chỗ cô gái.

- Tôi xin trả tiền ly nước ấy thay chị!

Tôi trở lại chỗ ngồi, lòng đầy buồn bực. Từ quán bar như cái nơm cá phát ra thứ âm nhạc mang phong cách Nam Mỹ, nhiều người kéo vào trong bar nghe nhạc. Bản tính tò mò tôi cũng vào nghe. Trên sân khấu là cô ca sĩ trông giống như một cô gái digan, tóc uốn lọn rối một cách hoang dã, vừa ôm đàn guitar vừa say sưa hát đến cháy mình, giọng gằn gằn rực lửa. Ở dưới khán giả say sưa gõ nhịp tay, nhịp chân… Tôi đứng xem một lúc cảm giác lồng ngực mình cứ bị nổ bung ra…

Tôi lủi ra ngoài. Ngồi thêm một lúc ở không gian ngoài, nhìn nước, nhìn trăng, nhìn từng đôi tình tứ, trên khuôn mặt họ rạng ngời hạnh phúc mà tôi chạnh lòng. Tự dưng tôi nhớ đến Thiên, tôi rất muốn cầm máy lên để gọi cho anh nhưng lòng kiêu hãnh đẩy đưa, tôi cứ mãi chần chừ. Nhưng rồi tôi lại tự an ủi “mình thích gì làm đó, đừng lý trí quá”. Tôi gọi. Những hồi chuông kéo dài rồi rơi vào im lặng. Thất vọng. Buồn. Tôi ngồi như một pho tượng chăm chăm nhìn mặt nước. Lúc sau có âm báo tin nhắn. Là tin nhắn của Thiên. Anh đã khác trước thật rồi. Ngày xưa mỗi lần thấy cuộc gọi nhỡ của tôi, anh luôn gọi lại, vì anh biết tôi chưa đi làm. Chính vì điểm đó mà tôi thêm yêu Thiên. Vậy mà…

Tôi mở tin nhắn, những con chữ cứ nhấp nhô như sóng trước mắt làm tôi lại… say: “Vừa rồi anh đi với… vợ sắp cưới nên không bốc máy, em có chuyện gì không, nếu không có chuyện gì đừng gọi điện cho anh nữa nhé!…”. Tôi vào lại bar, gọi một ly rượu, uống, nhảy, lắc lư theo giai điệu, chả mấy chốc những khuôn mặt người trong quán nhập nhòa, tôi lờ mờ thấy khuôn mặt lạnh, ánh mắt lạnh, nụ cười lạnh mà tôi gặp lúc nãy… rồi khuôn mặt ấy cũng nhạt dần, mờ dần…

Tôi tỉnh dậy nắng đã hắt đầy phòng, ô cửa lạ, khung rèm lạ, căn phòng lạ, và cái khuôn mặt đang đứng bên cửa sổ rít thuốc nhìn xuống vườn quen quen, khuôn mặt lạnh, ánh mắt lạnh ấy…

Tôi giận dữ:

- Đồ đểu, ngươi đã làm gì ta?

- Xe của cô dưới vườn, cô có thể đi!

“Hu.. hu… hu… hu” - tôi chợt khóc ngon lành.

- Ai làm gì mà cô khóc?

- Ta đâu có khóc vì ngươi… Này… Tôi gí mẩu tin nhắn mà Thiên gửi trước mặt gã.

“Hu…hu…hu…hu”. Tôi lại khóc to hơn.

Gã đọc xong tin nhắn nhếch cười.

- Ngươi cười gì?

- Chuyện bé bằng cái tăm, người yêu đi lấy vợ có gì phải khóc?

- Mắc mớ gì tới ngươi? Đồ mặt đểu. Hu hu hu hu. Ngươi thì biết quái gì về tình yêu mà nói?

Tôi nói rồi vùng vằng đi về phía góc vườn nơi dựng chiếc xe máy của tôi rồi nổ máy lên xe đi.

Mấy ngày sau đó, tôi cứ ngồi đần trong góc phòng ấp ủ giấc mơ viết gì đó, đại loại một cuốn tiểu thuyết mà nhân vật nam chính là Thiên và nhân vật nữ chính là tôi để Thiên đọc, để biết đâu Thiên lại ân hận vì đã rời bỏ tôi, để biết đâu… Tôi thả sức tưởng tượng và thấy vui vì điều đó. Bỗng chuông điện thoại làm gián đoạn sự tưởng tượng của tôi. Một số máy lạ. Tôi bốc máy. Đầu dây bên kia vang lên giọng con trai.

- Cô tên gì?

- Anh gọi cho tôi mà không biết tôi tên gì? Đồ vớ vẩn, muốn tán tỉnh chứ gì, nhầm máy rồi nhá!

Tôi nói xong cúp máy cái rụp. Nhưng chợt ngờ ngợ khi nhớ ra giọng nói.

Số máy lạ vẫn gọi tiếp. Tôi bực mình bốc máy tiếp.

- Vẫn là tôi đây. Tôi là…

- Khỏi cần nói, ta nhận ra giọng nhà ngươi rồi, có chuyện gì mà ngươi a lô cho ta?

- Đòi tiền cô!

- Tiền gì? Ta nợ ngươi khi nào? Tôi cao giọng.

- Tiền ly rượu cô uống đến say chưa trả tiền. Tôi phải trả giúp. Hóa đơn tôi đang giữ đây! Còn tiền thuê taxi chở cô và chiếc xe của cô, tiền cô ngủ nhờ nhà tôi, tôi biếu không!

Tôi giận tái lên, hét toáng trong điện thoại.

- Ngươi là đồ keo kiệt!

- Khi nào cô định thanh toán cho tôi. Nhớ thanh toán luôn tiền điện thoại nãy giờ tôi gọi nữa đấy!

- Đồ… đồ… Ta sẽ trả cho ngươi ngay bây giờ!

Tôi phóng thẳng đến nhà gã. Gã đang thư thái quần ống thấp ống cao tưới cây. Tôi hộc tốc dựng xe đến trước mặt gã, định tuôn ra một tràng những lời bực tức, nhưng tôi đã kịp ghìm để rồi “són” ra đúng một chữ:

- Nhiêu?

Gã rút trong túi ra hóa đơn. Tôi liếc nhìn.

- 40 nghìn à, đơn giản.

Tôi nói rồi lấy trong ba lô ra túi đựng đồng xu, đổ ào xuống chiếc bàn đá góc vườn. Gã tròn mắt lên nhìn, lấp loáng trên mặt bàn làm bằng đá đen ấy là một đống toàn đồng xu năm trăm lẻ và hai trăm lẻ. Tôi nghênh mặt.

- Trả cho ngươi đấy, tự đếm lấy!

Gã gẩy gẩy mấy ngón tay lên mớ đồng xu rồi nói mặt vẫn lạnh tanh.

- Toàn bộ chỗ này mới có 37 nghìn hai trăm lẻ.

Tôi biết là gã lừa mình, gã chưa hề đếm. Tôi gom toàn bộ đồng xu bỏ lại vào túi đựng. Nhìn gã.

- Vậy là xong. Ta đã trả cho ngươi mà ngươi không lấy. Ta về để ngươi còn tưới cây. Nhưng còn một việc nữa, ta sẽ… tính sổ ngươi sau.

Tôi đeo ba lô ngúng nguẩy đi. Gã kéo vai tôi lại, bàn tay kéo mạnh làm vai tôi đau nhói. Theo phản xạ, tôi quay lại. Tự dưng bắt gặp ánh nhìn thật lạ. Tôi hơi chút bối rối, không biết lúc đó mặt tôi có đỏ dựng lên không nữa? Bốn con mắt cứ nhìn nhau. Im lặng. Bỗng gã buông tay ra khỏi vai tôi. Khuôn mặt trở về lạnh tanh.

- Cô đi đi!

Tôi cảm thấy hụt hẫng và một chút tự ái con gái nổi lên. Tôi lẩm bẩm trong miệng “đúng là đồ mặt đểu, cũng may…”.

Tối đó Thiên gọi điện cho tôi, giọng đầy bực tức. Anh trách tôi đã có người khác nhanh đến thế. Vậy mà tôi từng thề suốt cuộc đời này tôi chỉ yêu mình anh… Thì ra là gã mặt đểu, nhân lúc tôi đưa cho gã đọc cái tin nhắn mà Thiên nhắn cho tôi, gã đã nhớ ngay số và gọi cho Thiên để từ đó biết số điện thoại của tôi chứ không phải như tôi nghĩ oan cho gã. Tôi miên man chìm vào giấc ngủ với chút niềm vui rằng nhờ gã mặt đểu mà tôi biết được thực ra Thiên vẫn còn nhớ đến tôi. Và tôi nảy ra chút hy vọng mong manh, biết đâu cái tin nhắn kia là Thiên muốn thử thách tình yêu của tôi đối với Thiên trước khi Thiên có quyết định cuối cùng. Biết đâu! Biết đâu! Tôi bừng dậy. Tôi quyết định bay ra Đà Nẵng gặp Thiên, giành lại Thiên…

Mua vé máy bay xong, tự dưng tôi muốn gặp gã mặt… đểu ấy để muốn biết gã đã nói gì với Thiên để Thiên phải nổi cơn tam bành mà tôi cho là ghen ấy. Tôi đến nhà gã.

- Ai cho phép ngươi gọi điện nhiếc mắng… người yêu ta.

Tôi nói “người yêu ta” thì hơi ngập ngừng nhìn gã.

Gã cười khẩy, cái nhếch cười vẫn cực… đểu.

- Một người cô yêu là như vậy ư? Một gã trai đến sự nghiệp của mình cũng để cho bố mẹ vẽ sẵn, hôn nhân của mình cũng để cho bố mẹ lập trình sẵn. Tầm thường!

- Thì sao? Liên quan gì đến ngươi…

Tôi tức đến nghẹn ngực, nước mắt trào ra và bỏ chạy, không quên để lại câu nói: “Chiều nay ta sẽ bay ra Đà Nẵng đấy, đồ mặt đểu!”…

Đà Nẵng, đông, lạnh. Gió về tối càng rít rịt đẫm lạnh, đẫm buồn hơn. Trước khi đi tôi có nhắn tin cho Thiên bảo anh đón tôi ở sân bay. Tôi đứng co ro chờ Thiên. Một tiếng, hai tiếng, vậy mà… Chân tôi như đông cứng vì lạnh, hai hàm răng tím tái đập vào nhau. Tôi cảm giác

như mình sắp khụy. Bỗng một bàn tay kéo vai tôi lại, cái kéo vai mạnh mẽ và quen thuộc. Gã xuất hiện. Choàng lên người tôi chiếc áo khoác. Tôi đứng trơ như pho tượng và khóc hu hu ngon lành mà chẳng biết vì sao mình lại khóc. Khi tôi hết khóc, gã lên tiếng:

- Tôi chúa ghét loại con gái…

- Chuyện nhỏ như cái tăm cũng khóc hu hu chứ gì? Tôi đế vào.

Giữa lem nhem nước mắt, tôi nhìn gã

- Vì sao ngươi lại có mặt ở đây?

- Vì tôi biết chắc sẽ chả có ai đón cô hết!

- Ngươi đã bay cùng chuyến với ta?

- Và tôi còn đứng ở góc kia chờ cho đến khi cô tin rằng sẽ chả có ai đón cô hết.

Tôi lại bật khóc hu hu. Và lần này tôi biết rất rõ cái lý do vì sao mình lại khóc. Bỗng tay gã đập đập vào vai tôi:

- Nín đi! Tôi cho cô cái này!

Nói xong gã móc túi đưa tôi tờ 20.000 đồng. Tôi tròn vo mắt nhìn.

- Thật ra không phải là cho cô mà là tôi trả cô.

- Tiền gì? Tôi quên mình đang khóc, hỏi gã.

- Tiền cô trả giúp ly nước của tôi, cô nhân viên đã đưa lại cho tôi.

- Vì sao cô nhân viên lại đưa lại cho ngươi? Tôi thực quên mình đang khóc, rối rít hỏi.

Gã bỗng phá lên cười. Lần đầu tiên tôi thấy gã cười. Cái khuôn mặt lạnh cố hữu biến đâu mất. Tôi nhìn gã rồi lí nhí.

- Nhưng vì sao ngươi lại đi theo ta và xuất hiện đúng lúc ta… ta… cần? Tôi ấp úng.

- Đừng hỏi gì cả. Khi người ta… yêu người ta cần phải biết mình phải ở đâu? Làm gì? Vào lúc nào?

Gã nói có chút ngập ngừng. Tôi chợt nhận ra sự ấm áp kỳ lạ, không phải là nhờ chiếc áo khoác đàn ông kia gã khoác lên người tôi mà vì tôi chợt hiểu, gã đã trả tiền ly nước trước khi tôi đưa tiền trả cô phục vụ…

Tự dưng tôi sung sướng véo vào tay gã và hét toáng lên: Đồ mặt đểu!

Truyện ngắn - Lê Thùy Vân

10 nghịc lí cuộc sống-P01

Kenny Phạm | Sách: 10 Nghịch Lý Cuộc Sống... on 7/28/2010

HÃY LÀM CUỘC SỐNG TỐT ĐẸP HƠN!
10 nghịch lý cuộc sống luôn hướng chúng ta đến sự thành công. Nhưng thành công ở đây không phải là sự giàu sang, quyền lực hay danh vọng, mà chính là quá trình tìm kiếm ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Mỗi hành động tốt chúng ta thực hiện tự nó đã mang rất nhiều ý nghĩa. Cho dù đôi khi, kết quả không như mong muốn, nhưng chúng ta vẫn cảm nhận được cảm giác mãn nguyện vì đã làm theo mách bảo của lương tâm mình.
Để áp dụng những nghịch lý vào cuộc sống của chính mình, bạn cần phải quan tâm và biết nghĩ đến người khác, phải hòa mình vào cộng đồng để thấy rằng bạn không phải là tất cả. Hãy ban tặng tình yêu thương cho mọi người, không tính toán nghĩ suy, và bạn sẽ lại nhận được những điều tuyệt vời hơn thế. Hãy mạnh dạn tham gia vào các hoạt động đoàn thể, xã hội. Chúng sẽ giúp bạn thấy rằng thế giới này quả thật rộng lớn, đa dạng, tươi đẹp nhưng cũng phức tạp, khắc nghiệt biết bao. Chỉ khi nào mở rộng lòng để quan sát, để cảm nhận, để đón nhận thì bạn mới biết được mình đang có những gì, thiếu sót những gì và có thể làm gì để trở thành một nhân tố góp phần vào cuộc sống tươi đẹp này
Ý nghĩa sâu xa đó tuy ẩn chứa sâu thẳm bên trong tâm hồn bạn, nhưng bạn hoàn toàn có thể tìm thấy nó bằng cách nhìn ra thế giới bên ngoài. Khi giúp đỡ một người nào đó, dù là việc lớn hay nhỏ, bạn cũng đã mang lại cho cuộc sống của họ cũng như chính bạn biết bao điều ý nghĩa mà chỉ có bạn mới có thể cảm nhận được. Mỗi khi chứng kiến những mảnh đời khốn cùng đang cần những bàn tay nâng đỡ, bạn hoặc bất kỳ ai cũng chỉ có thể lựa chọn một trong ba cách phản ứng sau:
1. Không làm gì cả, khoang tay phớt lờ trước những bế tắc của người khác. Đây là lựa chọn có thể dẫn đến sự sụp đổ của nền tảng đạo đức bên trong bạn
2. Lợi dùng tình cảnh của người khác để mưu lợi cho bản thân. Đây là lựa chọn còn tồi tệ hơn cả lựa chọn thứ nhất.
3. Làm tất cả những gì có thể và nên làm.
Lựa chọn thứ ba là tốt nhất bởi đó là sự lựa chọn dựa trên nền tảng của lòng yêu thương, và là lựa chọn duy nhất có thể mang đến hy vọng cho con người. Nó sẽ vẫn luôn là một lựa chọn đúng đắn, ngay cả khi bạn gánh chịu những hậu quả không mong muốn.
Sở dĩ hai phương án đầu vẫn nằm trong những lựa chọn của chúng ta bởi chúng là con đường dễ dàng, đầy cám dỗ. Nhưng hãy nghĩ mà xem, chúng sẽ chẳng mang lại gì cho bạn ngoài những giá trị hờ hợt như vật chất, danh vọng, quyền lực…Tất cả những thứ đó đến rồi lại đi, chẳng thể tạo nên giá trị vĩnh cửu cho bản thân bất kỳ ai.
Mọi hành động đều dẫn đến một kết quả nhất định, và đó là điều chúng ta luôn muốn hướng tới. Không phải mọi kết quả đều khả quan như mong đợi, vì cũng có lúc chúng ta nhận được những phản hồi tiêu cực. Những lúc như thế, cái chúng ta cần xem xét không phải là có bao nhiêu người phản đối mà chúng ta nên nhìn lại xem mình đang làm gì. Hãy đặt ra những câu hỏi và tự trả lời chúng. Điều chúng ta làm có mang lại bài học bổ ích nào không? Lần này tuy thất bại nhưng liệu lần sau, chúng ta có quyết định làm khác đi không? Đó có phải là hành động nhằm giúp đỡ người khác một cách chân thành? Liệu có cách nào tốt hơn để giúp đỡ mọi người? Ngoài chúng ta, liệu có còn người nào khác thích hợp để thực hiện hành động giúp đỡ ấy? Tuy chân thành muốn giúp đỡ, nhưng chúng ta cũng không được phép làm điều đó một cách tùy tiện. Đơn giản là một ý định tốt cần phải được thể hiện thông qua thái độ và hành động tương xứng.
Từ suy nghĩ đến hành động thực tiễn là cả một quá trình dài. Sự tán dương, khen ngợi, dù là thành thật hay chỉ mang tính xã giao, cũng đều có ý nghĩa động viên và khích lệ. Chính những phản hồi tích cực ấy giúp chúng ta xây dựng nên sự tự tin cần thiết. Không thể phủ nhận rằng, nhiều người trong chúng ta đã từng cảm thấy nỗ lực của mình không được đánh giá đúng mức. Đó hoàn toàn là một phản ứng tự nhiên. Nó cũng tương tự như việc chúng ta không tìm thấy lý do gì để thuyết phục mình phải hy sinh vì những người không biết xem trọng sự hy sinh ấy. Trên thực tế, tuy mỗi người là một cá thể riêng biệt, có những cách nhìn nhận khác nhau, những chuẩn mực khác nhau, nhưng ai cũng sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc trong sáng mỗi khi làm được một điều tốt, đúng đắn và hữu ích nào đó. Dù mọi người có thừa nhận hay trân trọng những điều đó hay không thì niềm hạnh phúc ấy đã nảy sinh, đã tồn tại và sẽ tiếp tục hiện hữu trong tâm hồn chúng ta. Đây là lựa chọn, là quyết định, là hành động của chính chúng ta chứ không phải của bất kỳ một ai khác. Mỗi khi làm một điều gì, hãy tự hỏi xem mình đã thật sự quan tâm đến nó như thế nào, thay vì cứ thắc mắc người khác có quan tâm hay không.
Không ai trong chúng ta lại không thích nhận được những tiếng vỗ tay tán thưởng hay những lời khen ngợi, công nhận . Nhưng chúng chỉ nên là yếu tố thêm vào chứ không thể là ý nghĩa thật sự của một hành động. Tập trung tìm kiếm những lời tung hô, những tiếng cảm ơn sẽ khiến bạn quên mất mục tiêu thật sự ban đầu của mình – giúp đỡ những người đang gặp khó khăn.
Bạn có thể nói rằng mình không phải là một vị thánh, vì vậy, bạn vẫn có những ham muốn, những thiếu sót, sai lầm nhất định. Khi viết nên 10 nghịch lý cuộc sống này, tôi không hề có định đưa ra bất cứ lời hứa hay đòi hỏi nào. Tôi chỉ muốn nêu lên những tuyên ngôn có diễn giải chi tiết, cùng những lời chỉ dẫn mà bản thân tôi cho rằng rất hiệu quả trong việc giúp các bạn gạt đi mớ hỗn loạn hình thành từ biết bao điều nghịch lý trong cuộc sống. Chính những điều đó khiến chúng ta đôi lúc có những cảm xúc, cảm nhận, định hướng và suy nghĩ lầm lạc, thiếu sáng suốt. Tôi chỉ muốn các bạn thấy rằng, những lời tán thưởng, những tràng pháo tay không thật sự mang lại ý nghĩa bằng việc bạn sống đúng với bản chất tốt đẹp vốn có của mình, biết động lòng, biết yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Để sống, vươn lên và hòa nhập vào thế giới đầy những điều ngịch lý, trước hết, bạn cần phải cân nhắc xem mình nên làm một con người như thế nào. Sẽ không có quyết định nào đúng đắn hơn việc bạn lựa chọn được là chính mình. Bạn vốn dĩ được sinh ra để là chính bạn, sống một cuộc đời riêng chứ không phải là một sản phẩm được tạo ra từ sức ép của xã hội. Vấn đề là bạn phải phát hiện và vun đắp cho những phẩm chất đáng quý trong chính con người mình, mài giũa sao cho chúng luôn tỏa sáng để có thể nâng bước, giúp bạn vượt qua những khó khăn, những trớ trêu, thử thách trong cuộc đời.
Bạn nhất định phải kiên trì trên con đường mình đã chọn. Điều quan trọng là hãy biết quan tâm đến bản thân mình cả về thể xác lẫn tinh thần trước khi nghĩ đến việc hy sinh vì người khác. Hãy luyện tập thể dục thường xuyên, ăn uống hợp lý và ngủ đủ giấc. Hãy dành thời gian để mở rộng tầm nhìn, học hỏi thêm nhiều điều mới. Điều này sẽ giúp bạn từng bước trưởng thành cùng với tâm hồn ngày một tươi trẻ. Đừng ôm đồm nhận lãnh hết mọi việc về mình. Không phải việc gì bạn cũng làm tốt hơn những người khác, và cũng không phải việc gì bạn cũng có thể làm được. Vì vậy, bạn nên thận trọng chọn lựa, luôn giữ bản thân ở trạng thái cân bằng. Đừng bao giờ để mình bị kiệt sức, vì khi không còn đủ sức lực để chăm sóc cho chính bản thân mình thì bạn sẽ chẳng thể thương yêu, quan tâm hay giúp đỡ người nào khác.
Chính quá trình tìm hiểu, khám phá và hoàn thành sứ mệnh đó sẽ mang lại ý nghĩa và niềm vui cho sự tồn tại của chúng ta. Sứ mệnh đó bao gồm nghĩa vụ của chúng ta đối với bản thân mình, với gia đình, những người thân thương, với bạn bè, với cộng đồng, xã hội, và cả những điều cao hơn nữa mà mình phải dấn thân mới tìm ra.
Chúng ta có nghĩa vụ phải đóng góp và tạo nên sự khác biệt cho thế giới xung quanh. Hãy hành động ngay thời điểm này bởi loài người đang phải đối mặt với nhiều vấn đề nan giải và cấp thiết như chiến tranh, nghèo đói, bệnh tật, ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội, vấn nạn tội phạm, thất nghiệp, kỳ thị chủng tộc, tham nhũng, thất học…
Dù những đóng góp của bạn là lớn hay nhỏ thì chúng đều có thể mang lại một điều gì góp phần tạo nên sự khác biệt. Những nhu cầu cơ bản và cấp thiết của con người, dù ở bất cứ thời đại nào, vẫn là vấn đề về cơm ăn, áo mặc và chỗ ở. Bất kỳ ai cũng muốn mình có sức khỏe tốt, có môi trường sống an toàn và lành mạnh. Chúng ta muốn có cơ hội để học tập, để làm việc và phát triển bản thân. Chúng ta cần phẩm hạnh, lòng tự trọng, cần một cuộc sống tràn đầy ý nghĩa. Chúng ta cần hòa bình, cần công lý, cần tình yêu thương. Từ tất cả những điều trên, hãy xét xem bạn có khả năng đóng góp được những gì và đừng ngần ngại ban tặng chúng cho cuộc sống.
Tác giả Jean Giono từng viết một câu chuyện rất hay có tựa đề “Người gieo mầm hy vọng và trồng cây hạnh phúc”. Nhân vật nam chính trong câu chuyện là một người đàn ông sống ở vùng đông nam nước Pháp đầu thế kỷ 20. Ông sống cô đơn trên một bãi đất hoang, nơi trước đây từng là một ngôi làng đông đúc được bao quanh bởi một rừng cây xanh tốt. Cuộc sống của ông rất đơn giản: mỗi ngày, ông gieo xuống bãi đất hoang một hạt mầm. Sau mấy chục năm, những hạt giống ấy đâm chồi, nảy lộc, lớn dần lên và tạo thành một cánh rừng rộng lớn. Khu rừng đã vực dậy sức sống cho một mảnh đất chết, thu hút chim muông tụ hội, rồi dần dần, con người cũng đến đây dựng xây tổ ấm. Lúc cuối đời, người đàn ông ấy hoàn toàn mãn nguyện khi đã khôi phục quang cảnh tươi đẹp của vùng đất ngày trước.
Trong câu chuyện này, tác giả đã khéo léo dùng phép ẩn dụ để miêu tả một cuộc sống ý nghĩa: làm việc mỗi ngày để gieo mầm hy vọng và trồng cây hạnh phúc cho người khác. Mỗi một điều tốt chúng ta làm hàng ngày tuy chỉ đơn giản và nhỏ bé, nhưng chúng ta có thể tạo nên một thành tựu trọn đời có ảnh hưởng vô cùng mạnh mẽ.
Việc quan tâm, giúp đỡ mọi người không chỉ là công việc, là nhiệm vụ của chính phủ, của các quan chức lãnh đạo mà là của tất cả mọi người công dân. Vận mệnh của đất nước, của xã hội nằm trong tay tất cả các thành viên chứ không phải riêng một ai. Vì vậy, tất cả chúng ta đều có nghĩa vụ phải đóng góp cho xã hội bằng cách quan tâm đến những thành viên khác, nhằm tạo nên một cộng đồng đoàn kết và vững mạnh, cùng nhau đưa xã hội đi lên để rồi từng người lại được hưởng lợi từ sự giàu mạnh ấy.
Để sống trọn vẹn một thế giới đầy những điều ngịch lý như thế, bạn cần xuyên qua những rối ren để nhận thấy những gì đã tạo nên ý nghĩa của bản thân. Bạn cũng có thể tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống bằng cách giúp người khác tìm hiểu và khám phá nó.
Khi con người có khái niệm thoáng hơn về “thành công” thì thế giới sẽ trở nên phong phú và ý nghĩa hơn. Chúng ta sẽ không ngần ngại khi giúp đỡ người khác vì chẳng còn bị trói buộc bởi cảm giác không nhận được sự đền đáp. Con người sẽ sống đúng với giá trị của mình và làm theo những mách bảo của trái tim. Họ sẽ làm những việc cần làm, ngay cả khi việc đó không mang lại quyền lực, tiền tài và danh vọng. Thế giới vẫn không ngừng xoay, nhưng sẽ thôi không còn đảo điên và hỗn tạp khi mọi cá nhân đều biết xem trọng và ưu tiên cho việc tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống.
Khi con người có khái niệm thoáng hơn về “thành công” thì thế giới sẽ trở nên phong phú và ý nghĩa hơn. Chúng ta sẽ không ngần ngại khi giúp đỡ người khác vì chẳng còn bị trói buộc bởi cảm giác không nhận được sự đền đáp. Con người sẽ sống đúng với giá trị của mình và làm theo những mách bảo của trái tim. Họ sẽ làm những việc cần làm, ngay cả khi việc đó không mang lại quyền lực, tiền tài và danh vọng. Thế giới vẫn không ngừng xoay, nhưng sẽ thôi không còn đảo điên và hỗn tạp khi mọi cá nhân đều biết xem trọng và ưu tiên cho việc tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Cảm xúc âm nhạc: Natalia - Hoài niệm về một người xưa cũ...

Rất lâu rồi, có lẽ đã 5 năm trôi qua... tôi mới lại được nghe những giai điệu nhẹ nhàng của Natalia. Từng nốt nhạc chậm rãi cất lên, là từng giọt nước mắt hòai niệm cũng lăn dài... 5 năm - một khoảng thời gian quá dài đã trôi qua nhanh đến không ngờ, một khoảng thời gian đủ để quên đi một người nhưng chỉ cần vô tình chạm nhẹ vào kỉ niệm, như lúc này, khi tôi nghe Natalia, cũng khiến cho những cảm xúc về một thời dã qua, về một người xưa cũ lại tràn ngập trong lòng.



Lần đầu tiên... những giai điệu của Natalia mang lại nỗi buồn da diết, khi tôi ngồi bên cạnh một người bạn và lắng nghe từng âm thanh từ chiếc guitar mà bạn đang lặng lẽ chơi. Natalia cũng như Romance, là bản nhạc mà hầu như người mới tập guitar đều biết đến. Tôi không biết bạn chơi có giỏi hay không, nhưng tôi cảm nhận được nỗi buồn của bạn trong mỗi tiếng đàn. Cứ mỗi khi buồn, tôi lại đòi bạn lôi Guitar ra và đánh cho tôi nghe bản nhạc ấy, cả 2 cùng im lặng cúi nhìn dây đàn khẽ rung lên...

Tôi và bạn đã bắt đầu gặp nhau trong nhà gửi xe của khu chung cư mà chúng ta cùng sống.

Tôi và bạn đã quen nhau từ chiếc thang máy và những lá thư

Tôi và bạn đã cùng nhau trèo lên tầng 11 của tòa nhà, tôi trèo lên cửa sổ, lách giữa 2 song sắt chỉ đủ rộng cho thân hình nhỏ bé của tôi, trèo ra ngoài và mở chốt cửa chính để bạn ra cùng. Tầng thượng giữa đêm tràn ngập gió, chỉ có bạn và tôi cùng nằm ngửa mặt nhìn lên trời...



Tôi và bạn đã cùng nhau lang thang dưới khuân viên của khu chung cư vào cái giờ mà mọi người đều chuẩn bị đi ngủ. Tôi thích khuân viên ấy, những bãi cỏ ướt sương, những hàng cây xanh mướt, và ánh đèn vàng ấm áp tỏa xuống con đường vắng. Không chỉ là những tối muộn, mà tôi và bạn còn lang thang cả vào sáng sớm, khi con đường nhập nhoạng chỉ có vài người đang tập thể dục trên bãi cỏ. Chẳng ai là người nói nhiều, chỉ đơn giản là cùng thích cái cảm giác bình yên và trong trẻo ấy...

Tôi và bạn, đã có quá nhiều kỉ niệm, cả những niềm vui và nỗi buồn. Nỗi buồn trong bạn quá lớn, và nỗi buồn trong tôi cũng thế. Tôi nhìn thấy trong sâu cùng nội tâm của bạn nỗi cô đơn, mệt mỏi và bất lực. Có phải người yêu Rock nào cũng như thế không? Và, có phải vì mối tình đơn phương vẫn còn day dứt mãi...?

Giận hờn và chia xa,,, Là kết thúc của một mối quan hệ vốn đã luôn lặng lẽ. Có một khoảng thời gian tôi vẫn không quên quan tâm đến bạn, vẫn được nghe các em kể về bạn, và tôi buồn lắm, bạn biết không? Buồn khi thấy bạn cô lập mình trong thế giới nội tâm. Trong mắt mọi người, bạn như kẻ kì quặc và khó tính. Tôi buồn, khi bạn cắt tóc và bắt đầu hút thuốc...

... và rồi tôi quên...

Thời gian cứ trôi đi, cuộc sống cứ trôi đi... tôi lấy chồng và sinh con, vui buồn với cuộc hôn nhân của mình, tôi đã quên đi nỗi nhớ khắc khỏai về bạn. Những kỉ niệm về bạn nằm sâu trong kí ức của tôi, nhẹ nhàng, trong trẻo, man mác buồn...

Sáng nay, tôi nghe Natalia từ trên mạng, của một người hòan tòan xa lạ. Nhớ về bạn, hòai niệm về quá khứ... Tôi nhớ tiếng đàn của ban, bởi vì tiếng đàn mà tôi đang nghe bây giờ cũng xa lạ như người đánh nó vậy. Tôi nhớ, khi bạn bắt đầu đưa tay vào dây đàn, âm thanh đầu tiên ấy... tôi chẳng bao giờ quên được. Tôi hiểu rằng mình sẽ không thể tìm được một ai, kể cả chính bạn, có thể chơi lại cho tôi nghe bản Natalia như ngày ấy... Những nỗi buồn từ từ rơi trong từng âm thanh...

Nguồn: http://viettabs.net