Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Truyện ngắn: Mẹ tôi

Mẹ tôi chỉ có một mắt. Tôi không thích bà ấy, bà ấy chỉ khiến tôi lúng túng và bối rối. Mẹ tôi có cửa hàng nhỏ ở một khu chợ trời. Bà mua những thứ lặt vặt tầm thường hay thậm chí là cỏ dại về bán để kiếm tiền trang trải nhu cầu trong gia đình, và càng như thế, tôi lại càng xấu hổ.


Một ngày nọ khi tôi học tiểu học, tôi nhớ rằng, đó là một ngày hội thể thao và mẹ tôi đã tới. Tôi rất lúng túng. Tại sao mẹ lại làm thế với tôi? Tôi ném về phía mẹ cái nhìn căm ghét và chạy đi. Ngày hôm sau tới trường... "Bạn mẹ chỉ có một mắt à?", và họ chế giễu tôi.

Tôi ước gì mẹ tôi biến mất khỏi thế giới này, và tôi đã nói với mẹ: "Mẹ, tại sao mẹ chỉ có một mắt? mẹ chỉ khiến con biến thành trò cười. Tại sao mẹ không biến mất?". Mẹ tôi không trả lời.

Tôi nghĩ là tôi đã cảm thấy mình có gì đó xấu xa, nhưng cùng lúc đó, tôi lại thấy thoải mái khi cho rằng, tôi đã nói điều mình lúc nào cũng muốn bộc lộ. Có lẽ đó nên mẹ không trừng phạt tôi, nhưng tôi không nghĩ rằng, mình đã làm tổn thương bà ấy quá lớn.

Đêm đó... tôi tỉnh giấc, và đi tới phòng bếp để uống nước. Mẹ tôi ngồi đó, đang khóc, rất lặng lẽ, như thể bà sợ sẽ đánh thức tôi. Tôi nhìn mẹ rồi xoay lưng bỏ đi. Điều tôi nói với mẹ lúc ban ngày cũng khiến tôi day dứt đôi phần. Mặc dù vậy, tôi vẫn ghét mẹ tôi, người đã khóc âm thầm chỉ với một con mắt. Nên tôi tự nhủ với mình rằng, tôi sẽ trưởng thành, sẽ thành công, vì tôi ghét người mẹ một mắt của tôi, ghét sự nghèo khổ đến tuyệt vọng của chúng tôi.

Sau đó, tôi đã rất cố gắng học tập. Tôi chia tay mẹ và tới Seoul tiếp tục miệt mài sách vở, tôi đã đỗ vào Đại học Seoul với tất cả sự tự tin và nỗ lực tôi có. Rồi, tôi kết hôn, tôi mua một ngôi nhà cho mình, và tôi có con. Giờ đây, tôi sống hạnh phúc như một người đàn ông thực sự thành công. Tôi thích nơi đây vì đó là nơi không bao giờ nhắc tôi nhớ về người mẹ một mắt của mình.


Hãy luôn có hiếu với cha mẹ để khi họ ra đi ta không phải hối tiếc một điều gì cả.

Niềm hạnh phúc cứ ngày một nhân lên, lớn hơn nữa, cho tới khi có một người không mong đợi tới gặp tôi. "Cái gì cơ? Ai cơ?"... Đó là mẹ tôi, vẫn là người mẹ chỉ có một con mắt. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi, cô con gái nhỏ của tôi khóc thét chạy ra ngoài khi thấy mắt mẹ tôi.

Và tôi đã hỏi bà: "Bà là ai? Tôi không biết bà", như thế tôi đang cố gắng làm cho điều ấy trở thành thực tế. Tôi hét lên với bà: "Làm sao bà lại dám tới nhà tôi và làm con tôi sợ hãi! Ra khỏi đây ngay!". Khi tôi làm thế, mẹ lặng lẽ trả lời: "Ồ, tôi vô cùng xin lỗi. Có lẽ tôi nhầm địa chỉ", rồi bà ấy biến mất. Tôi cám ơn vô cùng, vì bà ấy không nhận tôi. Tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn, và tôi tự nhủ sẽ không suy nghĩ hay để tâm tới việc này trong phần đời còn lại của mình.

Ngày nọ, tôi nhận được bức thư mời về tụ họp nơi trường cũ. Tôi nói dối vợ là đi công tác. Sau buổi tựu trường, tôi đi về ngôi lều cũ, nơi tôi đã từng gọi đó là một ngôi nhà... Tôi thấy mẹ nằm trên nền đất lạnh. Nhưng tôi không hề rơi nước mắt. Trong tay bà có mẩu giấy nhỏ. Đó là lá thư bà gửi cho tôi.

Con trai,

Mẹ nghĩ cuộc đời mẹ đã quá dài. Và... mẹ sẽ không tới Seoul thêm một lần nào nữa...nhưng có quá tham lam khi mẹ mong muốn con trở lại thăm mẹ dù chỉ một lần? Mẹ nhớ con rất nhiều, và mẹ vui mừng biết bao khi nghe tin con sẽ trở về trường cũ. Nhưng mẹ quyết định không tới trường... Vì con ... Mẹ rất xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, và mẹ là sự xấu hổ với con.

Con biết không, khi con còn rất nhỏ, con đã bị tai nạn và mất con mắt của mình. Là người mẹ, mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên, trưởng thành với một con mắt...nên...mẹ đã cho con mắt của mẹ... Mẹ rất tự hào rằng con trai mẹ đã nhìn thấy cả một thế giới mới, với con mắt ấy. Mẹ không bao giờ thất vọng vì bất kể những gì con đã làm. Đôi khi con cáu giận với mẹ, mẹ tự nhủ: "Đó là vì nó yêu tôi". Mẹ luôn nhớ những ngày con thơ bé, con ở bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều. Mẹ yêu con. Con là cả cuộc đời của mẹ.

Thế giới sụp đổ trước mắt tôi. Và, tôi đã khóc, khóc cho chính người đã sống vì tôi. Mẹ của tôi.


sưu tầm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét